Sự vĩ đại không tỷ lệ thuận với những hy sinh

Updated: Jun 29



Cô gái của năm 25 tuổi:

- Luôn sẵn sàng tụ tập cùng đồng nghiệp sau giờ tan tầm để cùng nhau nâng cốc “1… 2…3… dzooooo!!!” chả vì lí do gì ngoài việc cần vui và buôn chuyện.

- Dành cả cuối tuần để ngủ nướng khét lẹt cho lại sức sau một tuần làm việc (và vui chơi) quần quật.

- Có thể thức đến gần sáng để làm cho kịp deadline, quên ăn quên ngủ.

- Xách balo lên và đi đến bất kì chân trời nào mỗi khi có dịp.

- Thoải mái ăn kiêng, hoặc ăn cho sướng miệng.


Bà mẹ của năm 30 tuổi:

- Tan tầm sấp ngửa chạy về để nấu cho chồng con một bữa cơm ngon lành, đảm bảo dinh dưỡng, vệ sinh an toàn thực phẩm, hay đủ tiêu chuẩn cần thiết nào đó.

- Dù mệt rã rời vẫn không thể an tâm đi ngủ vì chồng bát chưa rửa, quần áo chưa phơi.

- Cuối tuần để nghỉ ngơi nhưng là thời gian tổng vệ sinh nhà cửa, thành ra còn mệt hơn cả ngày thường.

- Không bao giờ coi lễ Tết là ngày nghỉ, mà thậm chí lại còn “tăng ca” đến mức không có giờ nghỉ.


==========================================================


Cô gái của tuổi 25 tự do tự tại đã biến thành bà mẹ của tuổi 30 ngoạn mục như vậy đó. Liệu có ai hiểu hành trình chuyển đối chóng mặt đó sốc như thế nào. Có ai hiểu được nhờ sức mạnh gì mà một con người đã dành 25 năm (hoặc hơn) của cuộc đời chỉ để tận hưởng, cống hiến, tự do bỗng dưng trở thành một người phụ nữ đầy trách nhiệm, hy sinh, sẵn sàng gạt mọi nhu cầu cá nhân sang một bên để chăm lo cho những hình hài bé nhỏ do chính cô ấy sinh ra.


Người ta thường nhắc đến sự khủng hoảng của những đứa trẻ và dành nhiều thời gian để nghiên cứu, rồi công bố các kết quả khiến cả xã hội phải cảnh tỉnh mà biết tôn trọng chúng hơn. Nhưng còn các bà mẹ thì sao, mấy ai biết được khủng hoảng của họ cũng kinh khủng như thế nào.


Họ luôn cảm thấy áy náy khi bát chưa rửa, quần áo chưa gấp.

Họ cảm thấy tội lỗi khi hôm nay con phải ăn một bữa sơ sài vì mẹ đi làm về muộn mà không kịp nấu nướng cầu kỳ.

Họ sợ con thua kém bạn bè nếu không dành thời gian dạy con học thêm mỗi tối.

Họ quay cuồng với công việc suốt cả ngày dài, nhưng khi con ngủ thì họ cũng đã quá mệt và không thể ra khỏi chiếc giường êm ái để có thể tận hưởng chút riêng tư ít ỏi.

Họ tích cực học hỏi vô vàn kiến thức khoa học giống như các bà mẹ khác chỉ vì sợ mình tụt hậu trong hành trình nuôi dạy con.

Họ cố đọc và tiêu hóa một khối lượng thông tin khổng lồ dù không thực sự thấm thía, chỉ vì sợ “nếu mình không đọc, biết đâu lại lỡ một thông tin có ích để dạy con thì sao?”

Họ không dám để con ở nhà và đi tụ tập với bạn bè hàn huyên những câu chuyện linh tinh rất phụ nữ, vì sợ bố sẽ lại cho con xem tivi để được yên thân.

Và tất nhiên, họ càng không dám đi du lịch một mình vài ngày vì lo gia đình sẽ xáo trộn

Nhưng các mẹ ơi, thế là đủ rồi!


Con vẫn ổn nếu có lỡ phải ăn một bát ngũ cốc thay cơm cho buổi tối.

Con sẽ không thể “dốt” đi nếu thiếu một ngày không được mẹ dạy học.

Con vẫn ổn nếu xem tivi quá giờ chỉ một hôm, bên cạnh bố.

Bát đĩa có thể rửa vào sáng hôm sau, quần áo có thể phơi vào sáng hôm sau.

Nếu thấy những bài post trên mạng quá dài và khó hiểu, hãy bỏ qua. Bạn nên học hỏi, nhưng kiến thức tốt nhất chính là thứ kiến thức giúp bạn và con sống vui vẻ, đơn giản và an lành.

Mẹ đừng hy sinh khi bản thân quá mệt mỏi, mẹ hãy lắng nghe chính bản thân mình cần gì lúc này.


Khả năng chịu đựng áp lực của con người là khác nhau, bạn không thể nhìn người khác rồi buộc mình phải làm như họ. Cái câu “người ta làm được, mình cũng phải làm được” không nên áp dụng trong mọi trường hợp. Trong vai trò một người mẹ, bạn không phải so sánh mình với ai để rồi gồng đến quá sức. Bạn cần nhớ rằng, mình không hạnh phúc thì đừng mong mang lại hạnh phúc cho gia đình. Sự mệt mỏi của bạn chính là năng lượng tiêu cực nhất tỏa ra cho con, dù bạn có cố cười tươi vui vẻ, dù bạn có cố dịu dàng, nhưng bạn tin không, chỉ cần nhìn vào mắt bạn, con sẽ thấy tất cả. Và con sẽ trở thành bản sao của bạn, sẽ sống một cuộc đời bị hai từ “hy sinh” đè nặng thay vì trân trọng bản thân mình.


Người mẹ (hay bất kỳ ai) hoàn toàn có thể kêu gọi sự giúp đỡ cho những gì cô ấy không làm tốt. Người thân và xã hội sẽ bù đắp những khiếm khuyết của cô ấy. Đó là cách mà vũ trụ vận hành, vạn vật hòa hợp với nhau. Gia đình được xây dựng trên nền tảng của yêu thương và chia sẻ mới là một gia đình bền vững. Tất cả phải cùng có trách nhiệm, bố mẹ và con, chúng ta sẽ cùng làm việc, cùng thấu hiểu.


Mỗi khi bạn thấy kiệt sức, hãy tự nhủ: mình phải nghỉ thôi.

Làm mẹ là một sự nghiệp vĩ đại, nhưng sự vĩ đại không cần thiết phải tỷ lệ thuận với những hy sinh.


Chúc bạn hạnh phúc, những bà mẹ tuyệt vời!!!

81 views0 comments